🎔Giới thiệu

Hi, cám ơn bạn đã ghé thăm blog nhỏ của mình!

Sau đây là đôi lời về những đứa con của mình trong blog nho nhỏ này.

Đầu tiên, mình chuyển ngữ là vì sở thích và để nhớ mặt chữ, không dùng cho bất kỳ mục đích thương mại nào. Trong các bộ truyện mình làm còn nhiều chỗ sai sót dở hơi, mong mọi người bỏ qua vì mình rất lười đọc lại các phần truyện đã làm.

Thứ hai, blog này được mở với mục đích ban đầu là để gửi gắm những gì mình đã dịch về thầy Lý Ngọc Cương. Ngưỡng mộ cụ ngoại sâu sắc, muốn hiểu cụ và âm nhạc của cụ, mình đã lóc cóc đi học tiếng Trung, một thứ tiếng mới mẻ và hoàn toàn ngoài định hướng tương lai của mình. Sau một vài sự cố, mình bị mất gần hết những bản dịch đã lưu trong máy. Do vậy mình dùng wordpress này như một nơi lưu trữ những bản dịch hoàn chỉnh của mình.

Về phần các bộ truyện trong nhà, trước đó mình vẫn đăng trên wattpad, nhưng sau vài lần phát điên với cái app này mình đã quyết định dời hết đống truyện qua một mục trong đây cho tiện và mở công khai blog. Lịch post truyện thường không cố định. Các bộ truyện sau khi hoàn thành sẽ được post toàn bộ (trừ những chương set pass của những bộ truyện dài) lên wattpad để tiện cho mục đích đọc offline.

Mình không biết sẽ có ai sẽ đọc những dòng này của mình, và lúc bạn đọc những dòng này mình còn tiếp tục làm blog này nữa không. Chỉ mong bạn:

Đừng mang bản dịch của mình đi bất cứ đâu mà chưa xin phép, riêng đối với các bộ truyện mình đã chuyển ngữ chỉ đăng duy nhất trên wattpad Toffeeincoffee cùng blog này, hoàn toàn phi lợi nhuận;

Mình cần một sự tôn trọng tối thiểu cho những đứa con của mình, kể cả với những phần pass mình đặt trong truyện. Nếu có thắc mắc hãy để lại bình luận dưới bài post, mình sẽ cố gắng trả lời nhanh nhất có thể. Và quan trọng nhất là đừng share pass nhé ❤

Cảm ơn mọi người đã đọc những dòng này của mình, yêu thương nhiều ^^~

Thao Thiết – Chương 105

Chương 105: Tuyệt vọng

Bóng tối dày đặc bốn phía càng ngày càng thu chặt, bầu trời đêm đen kịt như muốn đè thẳng xuống đỉnh đầu, cảm giác như bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ bị nuốt chửng này khiến người ta thở không nổi. Khắp nơi là cành khô ngổn ngang lộn xộn, trên mặt đất là những rãnh nứt to to nhỏ nhỏ, không cẩn thận sẽ hụt chân rơi xuống. Lòng đất cũng có từng sợi hắc khí bốc ra bên ngoài, chỉ cần hụt một cái cũng đủ đi nửa cái mạng.

Rất khó tưởng tượng, đây là cảnh sắc của núi Du Thứ một hai ngày trước còn tấp nập người tới cầu nguyện.

Một đội ngũ chậm rãi bước từng bước mỏi mệt trong núi, cứ hai người sẽ có một người nâng trên tay một viên tinh thạch tỏa sáng lấp lánh, những viên tinh thạch này hô ứng lẫn nhau, tạo thành một mảng sáng có quy luật, lan tỏa ra, luồng sáng đó tựa như dựng thành một bức rào chắn mềm mại, ngăn chặn màu đen dày đặc khiến người ta hít thở không thông ở bên ngoài.

Mặc dù mảng sáng nhỏ này thỉnh thoảng bị đè ép đến nỗi mờ nhạt.

Bọn họ cũng không biết mình bị vây khốn bao lâu rồi —— có lẽ cũng không quá lâu, nhưng không khí đè nén sẽ khiến dây thần kinh người căng thẳng, đừng nói đến trước đó còn có những lần đào thoát từ trong đường tơ kẽ tóc khỏi cục diện nguy hiểm liên tiếp ập tới. Nhìn xem tinh thạch dần vơi, cùng ánh sáng dần ảm đạm, mỗi người đều cảm thấy có lẽ sắp không đi nổi nữa.

Tiếp tục đọc

Thao Thiết – Chương 104

Chương 104: Tâm nhãn

Núi Thời, kéo dài từ nam xuống bắc ở phía tây khá nổi tiếng, chủ yếu là do môi trường khắc nghiệt của nó. Giữa nhưững dãy núi chập trùng xanh um cây cối, nó đột ngột sừng sững, vách núi dốc đứng, trên đó cự thạch thành tầng, không một bóng cỏ, vô cùng cản trở khách vãng lai từ đông sang tây, lần nào cũng phải tốn thời gian công sức tìm đường vòng.

Núi Thời có cái tên đặc biệt, là Điểu Nan Độ (Chim khó bay qua), đủ để hiểu cảm giác bất lực của người bình thường với nó.

Có cái tiền đề này, lúc này trên một khu vực khá bằng phẳng ở sườn tây núi Thời là những lều vải đơn giản dựng quây thành một vòng tròn, tự dưng tạo ra chút cảm giác thần bí. Đặc biệt là buổi tối đó chẳng an bình, ngọn núi bất chợt rung chuyển, hắc khí quỷ dị lan tràn, vô số người xa gần bừng tỉnh khỏi giấc mộng, càng có nhiều người chưa kịp phản ứng gì đã bị “thần vật giữ bình an” vất vả cầu được kéo vào ác mộng.

Giữa hoàn cảnh núi sập đá rơi, không gian trong một vòng lều nhỏ này lại vô cùng bình lặng, tựa như những đợt rung chuyển xung quanh hoàn toàn chẳng liên quan tới nó. Trong mỗi trướng bồng lại lộ ra chút ánh sáng óng ánh, nhu hòa hơn ánh nến, giống mấy viên dạ minh châu cùng phát sáng. Nhưng có thể tách ra một mảng trong trẻo giữa tử khí bạt ngàn, đây tuyệt không phải điều dạ minh châu có thể làm được.

Một con chim diệt mông đuôi đỏ lông xanh bay tới, lúc thu cánh hạ xuống, từng tầng những thứ tối tăm bám trên người nó như tuyết gặp nước sôi, đột nhiên tiêu tán. Chim diệt mông khoan khoái lắc lắc đầu, trong cổ họng phát ra vài tiếng “Ục ục” hài lòng.

Tiếp tục đọc

Thao Thiết – Chương 103

Chương 103: Hứa hẹn

Nói một cách tương đối, núi Dư Thứ thực ra gần Vu Hàm quốc hơn nhiều, cách Trượng Phu quốc một khoảng xa. Đây cũng là một trong những lý do người Trượng Phu quốc vẫn đóng cửa, nội bộ lục đục dù biết rằng bên kia đã có những biến động kinh thiên động địa.

Những người làm điều này cảm thấy rằng họ có lý do rất chính đáng.

Đầu tiên, nếu là sát vật không có chút thần trí nào chỉ biết thôn phệ, có Vu Hàm quốc gần ngay trước mắt, không có lý do gì bỏ gần tìm xa, trong một lát lửa không đốt được đến cửa nhà mình.

Còn nữa, nếu hai vị thần minh trong truyền thuyết khởi tử hoàn sinh khôi phục thần trí thì Trượng Phu quốc chưa bao giờ đắc tội chúng, ngược lại đám Vu sư hắc bào thần thần bí bí lại gấp phát rồ, nhìn là biết có khúc mắc. Oan có đầu nợ có chủ, Trượng Phu quốc vui vẻ xem náo nhiệt. Hai hổ đánh nhau tất có một con bị thương, nói không chừng còn có thể thừa cơ vớt vát mấy thứ tốt.

“Nếu không được, thì binh lực một nước cũng phải quy thuận trong tay một người, kỷ luật nghiêm minh, thống nhất thanh trừng, mới có thể hiệp lực đối ngoại chứ? Bây giờ đại tỷ chưa về, dưới tay nàng cũng chỉ toàn là mấy phụ nhân kiệt ngạo cố chấp, chỉ sợ sẽ có hoa loạn.” Lúc thuyết phục phụ vương hoa mắt ù tai ôm mỹ nữ hưởng lạc, Lệ Quân nói như thế.

Quốc quân sa vào ham vui, nhiều năm túng dục, trên mặt chỉ toàn chếnh choáng, nghe vậy đáy mắt lóe sáng, mí mắt hơi vểnh lên: “Tập trung vào tay một người … Ngươi nói xem, nếu loạn cục thật sự xảy ra, trên dưới cả nước ai có thể làm người cầm lái?”

Lệ Quân tâm động không thôi, hận không thể lập tức tiếp quản vũ y quân, nhưng mà phương diện khác gã là bao cỏ nhưng lúc này khứu giác nhạy bén vô cùng. Suy bụng ta ra bụng người, nếu như mình ngồi ở vị trí trên đó làm mưa làm gió, lại có người khác dám ngấp nghé, cho dù là thân nhi tử cũng không thể không diệt. Nhi tử mất một đứa còn một đứa, nhưng vị trí đó là độc nhất vô nhị.

Tiếp tục đọc

Thao Thiết – Chương 102

Chương 102: Điểm đáng ngờ

Lão đầu mập mạp hay cười bỗng nhiên biến thành lão đại trên danh nghĩa của Vu Hàm quốc, chuyện này đúng là hơi chấn động. Nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy hợp tình hợp lý bất ngờ.

Tức không nói rõ lai lịch của mình, nhưng cũng không cố gắng giấu diếm, trong mấy ngày ngắn ngủi ở chung rõ ràng có thể thấy được trình độ hiểu biết của lão với rất nhiều chuyện không giống thường nhân, tầm mắt càng không tầm thường.

Còn nữa, lão còn có thể nói chuyện vui vẻ với Trí, mấy hôm quen biết đã được coi là tri kỷ, cái này cũng không dễ dàng.

Tiểu lão đầu Trí nhìn hơi bộp chộp, nhiều chuyện khiến người ta dở khóc dở cười. Nhưng thực tế thân là dân bất tử, lão sống đã không biết bao năm, chuyện viễn cổ thiên văn địa lý cũng đều từng nghiên cứu. Thứ nghiên cứu quá rộng, người bình thường chỉ nghe được vài phần lão lẩm bẩm, căn bản là không có cách đứng ngang hàng cùng “luận bàn” với lão.

Cũng có đôi khi Thao Thiết nghe thấy lão thổi phồng thần thoại hay yêu thú nào đó đến độ trên trời không có mặt đất cũng không, hừ hừ hai tiếng sửa lại — đương nhiên, vì trong mắt lão đầu hắn khá “tai tiếng”, thường cũng không chịu tiếp thu.

Mà sau khi Tức đến, hai lão đầu thường xuyên cùng nhau chắp tay sau lưng tản bộ, tùy tiện tìm một vấn đề trò chuyện. Từ đại chiến chư thần đến sở thích nho nhỏ của vị tiểu thần linh nào đó, từ hưng suy một nước đến cách dùng một loại thảo dược, luận cứ đầy đủ dẫn chứng phong phú, cứ như những buổi hội thảo nghiên cứu học thuật nghiêm cẩn.

Tiếp tục đọc

Thao Thiết – Chương 101

Chương 101: Khách tới thăm

Lúc hai người đang nói chuyện, cung nữ mập kia đã hoàn toàn không còn hình người.

Ngoại trừ hai đùi biến thành hai cái đuôi rắn, tay cũng dần rụt về, đầu trở nên vừa dẹp vừa rộng, mũi với miệng đột ngột nhô ra, dưới tầng da tróc ra là một lớp lân phiến màu nâu loé ánh sáng lạnh lẽo. Cái miệng to như chậu máu há to, hoàn toàn là một cái đầu rắn tam giác to lớn dữ tợn. Trên đầu còn vài cái bướu thịt tróc ra, nhìn sợ cực kỳ.

Thân thể đang không ngừng kéo dài, trang phục cung nữ rộng rãi giờ chỉ hài hước như tấm vải treo ngang lủng lẳng ở chỗ bảy tấc. Ở phần cổ bành ra hai cái thân rắn.

Người và yêu thú kỳ quái ở thế giới này quá nhiều, y đã không còn làm nổi vẻ mặt kinh ngạc nữa.

Y hỏi Thao Thiết bên trong thức hải : “Ngươi biết loại yêu thú này? Lai lịch gì?”

“Phì Di, yêu thú trung giai, thích phun lửa, sống thành bầy phía bắc, mùi tanh, thịt khô lắm, không thể ăn.” Giới thiệu của Thao Thiết phải gọi là lời ít mà ý nhiều. Bắt trọng điểm vô cùng chuẩn —— sức chiến đấu thế nào, mùi vị ngon không.

“…” Tiêu Diễn hơi nghẹn họng, mặt không đổi sắc tiếp tục hỏi, “Yêu thú trung giai? Vậy chúng nó có cách nào để hóa hình?”

“Loại thứ nhất, bản thân có kỳ ngộ, có thiên tài địa bảo cộng thêm khắc khổ tu luyện, đợi một thời gian có lẽ có thể thấy được con đường, đi vào cao giai. Nhưng cái này cực kỳ khó khăn, giữa cao giai và trung giai là cách biệt một trời.” Thao Thiết nói, “Loại thứ hai, chính là dục tốc bất đạt. Tu vi theo không kịp, dùng thứ gì đó ép buộc tạo hiệu quả nhanh, nhưng tiệc vui chóng tàn… Ầy, tỉ như loại này.”

Chỉ thấy bề ngang Phì Di kia bành trướng bằng một cái thùng nước, lại đột nhiên bắt đầu co rụt lại. Quá trình này hiển nhiên rất tra tấn, lân phiến tróc ra từng mảng lớn lộ ra máu thịt lẫn lộn. Nó nhiều lần há mồm hung dữ muốn cắn U An, lại đau quá mà đứt gánh giữa đường, ngay cả sức lực giãy dụa còn không đủ, không ngừng run rẩy tại chỗ, cuối cùng chỉ phun ra một tia lửa nhỏ, căn bản không thể đụng tới một góc áo của U An.

U An lại cực kỳ phẫn nộ vì động tác hung hãn đó, không ngừng đạp vào đầu và bảy tấc của nó, mãi tới khi cả một mảng đất gần đó bị nhuộm đỏ.

Tiêu Diễn bị ép nhìn màn bạo lực này một lúc lâu lại chẳng nghe được mấy tin tức có ích, đang cảm thấy hơi vô vị, muốn thương lượng với Thao Thiết sao để hạ được ba con yêu thú này thì thấy cung nữ cao gầy kia chạy tới hạ giọng nói: “Phu nhân, Lệ Quân kia trở về!”

Chân U An đang nâng lên liền ngưừng, như mất hứng rút về, sửa sang quần áo: “Phiền chết.”

Tiếp tục đọc

Thao Thiết – Chương 100

Chương 100: Nghi ngờ

Thao Thiết hơi nghiêng người, dán vào đầu tường nhanh chóng tiến lên, hắn đi đường vốn lặng lẽ không tiếng động, lúc này thu liễm sạch sẽ yêu khí càng giống như sắp hòa một thể với bóng đêm. Từ sau nhìn lại rất giống một con mèo tai lớn đang nhẹ nhàng chạy trên đầu tường.

Bên trong bức tường là cung điện bốn phía thắp đèn, trong điện cũng có dạ minh châu chiếu sáng rạng rỡ, nhưng chung quy không bằng đèn đường hiện đại trước khi Tiêu Diễn xuyên qua, phạm vi bóng đêm bao phủ rất rộng.

Hai con thú một trước một sau chạy gần như chỉ thấy dư ảnh, không người chú ý.

Nghe Tiêu Diễn dùng tinh thần lực lặng lẽ đặt câu hỏi, lãnh ý quanh mình Thao Thiết thoáng giảm, nhưng khi nói chuyện vẫn có hơi lạnh thấu xương: “Giết chết cái tên hỗn trướng kia!”

Dù thế nào đi nữa cũng là thượng cổ hung thú, cái ngoan độc trong cốt nhục có thể ẩn núp nhưng xưa nay chưa từng tiêu tán. Dù sau khi gặp Tiêu Diễn tính tình có đỡ, nhưng cũng chỉ nhắm vào người của mình. Đối với ngoại nhân không chấp thì cũng thôi đi, nếu chọc giận hắn thật thì không phải chuyện nói bỏ qua là bỏ được.

Tiếp tục đọc

Thao Thiết – Chương 99

Chương 99: Gây chuyện

Toàn bộ nội thành giới nghiêm, lúc này muốn mang người ra ngoài rất khó, nhưng mấy năm Hạ công chúa khổ tâm dù sao cũng không phải chuyện đùa, tự có đường dây riêng.

Chuyện đột nhiên xảy ra, lâu một chút cũng có thể xuất hiện thêm biến số. Lúc Thù tìm tới hai người Tiêu Diễn còn đang thấp thỏm, hối hận buổi chiều không thẳng thắn báo lại toàn bộ tình báo, lúc này hỏa tốc tới cầu người ta không biết bọn hắn còn muốn lội xuống vũng nước đục này không.

Cũng may Tiêu Diễn và Thao Thiết vốn muốn biết Cổ và Khâm đến cùng làm ra động tĩnh gì lớn như vậy, cũng hữu tâm giúp đại công chúa một tay, thấy Thù xuất hiện không nói hai lời liền gật đầu: “Việc này không nên chậm trễ, hết thảy ra ngoài lại nói.”

Thù thở phào, lúc này mới phát hiện đám Tiêu Diễn đã sớm có tư thế chuẩn bị xuất phát.

Mấy con thú ngoan ngoãn ngồi cạnh nhau, bên người còn đặt mấy bao nho nhỏ, trong mắt bọn chúng có kinh hoàng, lại không hẹn mà cùng dán sau lưng Tiêu Diễn tựa như chờ y lên tiếng. Lão đầu nhi vừa đen vừa gầy tên Trí đang khiêng cái bao to lớn của lão, thúc giục lão đầu nhi Tức mập trắng đứng dậy nhanh nhanh.

Nhưng ngoài ý muốn, Tức vẫn khí định thần nhàn ngồi đấy, không có ý đứng dậy. Lúc đám người vội vàng thu dọn đồ đạc lão không tỏ vẻ gì, còn thỉnh thoảng giúp một tay, lúc này sắp xuất phát mới giương mắt nhìn người bằng hữu mới kết giao mấy ngày, trên mặt mập mạp nghiêm túc: “Các ngươi đi đi, ta còn có chút việc muốn làm, tạm thời không thể phân thân.”

Tiếp tục đọc

Thao Thiết – Chương 98

Chương 98: Loạn tượng

Hai người chậm rãi quay trở về.

Trên đường về rõ ràng có thể cảm giác được canh phòng trong nội thành sâm nghiêm hơn không ít. Đến vũ y quân tìm người thì được cho biết những tâm phúc trước đó bảo vệ cho bọn y đã bị khẩn cấp tuyên vào trong cung. Nếu chỉ như thế có lẽ còn có thể nói là liên quan tới việc xung đột với Lệ Quân vì chuyện án mạng nội thành hồi sáng, nhưng Tiêu Diễn hỏi một chút, phát hiện mấy người biết chuyện của vũ y quân là được gọi vào cùng lúc, việc này hiển nhiên không bình thường.

Tiểu đầu mục đón họ vẻ mặt lo lắng, nhưng lại không thể lộ ra quá nhiều với hai người ngoài như Tiêu Diễn và Thao Thiết, cho là bọn họ tìm người vì đang lo lắng chuyện án mạng, giữ vững tinh thần trấn an vài câu.

Tiêu Diễn gấp trong lòng, biết rõ đối phương không có quyền hạn trả lời vẫn hỏi một câu: “Có tin tức của Hạ công chúa không?”

Nếu ở chợ Nam cũng có thể tuỳ tiện lấy được tin tức thì chắc chắn bên trên đã biết từ lâu, mà so với tin đồn thất thiệt, tình báo nhất định sẽ chuẩn xác hơn rất nhiều. Nếu có thể biết nặng nhẹ, cũng biết được bước kế tiếp của kế hoạch đi như thế nào.

Sắc mặt đối phương thay đổi, lại lập tức bình tĩnh trở lại, khẽ rũ mắt thi lễ với Tiêu Diễn và Thao Thiết: “Hai vị là khách quý của công chúa, theo lẽ có quyền biết mọi thứ, nhưng đại sự quân cơ xin thứ cho ta không có quyền bẩm báo.”

Tiếp tục đọc

Thao Thiết – Chương 97

Chương 97: Mưa gió sắp đến

Kế hoạch vu oan giá hoạ không thành công, Lệ Quân khó chịu phất tay áo bỏ đi. Nhưng đám Tiêu Diễn đến cùng cũng chẳng vui nổi, ngoại trừ Trí và Tức như cũ chẳng thèm để ý những ánh mắt cảnh giác, thậm chí e ngại, chán ghét từ mọi hướng, chắp tay sau lưng tản bộ ra ngoài, tất cả đều lưu lại chỗ ở.

Cho dù ai tự dưng bị giội cho một chậu nước bẩn đều không thể vui nổi.

Nói đi cũng phải nói lại, thủ đoạn của Lệ Quân thấp một cách hài hước, nhưng nghĩ kĩ ra, phải nói may mà người bên mình ra sức.

Nếu không phải nhờ tâm phúc của Hạ công chúa làm việc cẩn thận, ngăn cản kịp thời, bị người của Lệ Quân phá cửa vào sau đó giả bộ lục soát tứ phía, thừa dịp đám Tiêu Diễn còn không hiểu chuyện gì mà giở ít trò chẳng phải quá dễ dàng. Nếu mà “lục soát” ra rắn hay hồ ly gì thật thì đúng là có miệng khó cãi. Dù chưa kịp vu oan nhưng lấy cái tính nóng như lửa của Thao Thiết, song phương nhất định sẽ nổi xung đột, bọn y thân ở địa bàn Trượng Phu quốc, ra tay là ra một đống phiền phức.

Mà về sau, nếu không phải ngũ giác Thao Thiết cực kỳ nhạy cảm, trên người ai có hồ ly hay rắn đã xử lý xong, túm là chuẩn, sợ là vẫn sẽ bị tên Lệ Quân vô lại này quấn lên như thường. Thái tử một nước, chẳng có tí phong độ nào không nói, chỉ biết hung hăng càn quấy, bản chất trong xương toàn là ý xấu, đúng là hiếm gặp mà. Nhưng khi một tên vương tử thật sự không biết xấu hổ cũng thật là chuyện khiến người ta nhức đầu.

Tiếp tục đọc

Thao Thiết – Chương 96

Chương 96: Vả mặt

Lời đồn đại như mọc cánh bay loạn, trời chưa sáng đã truyền đi xôn xao. Nơi cách xa thì chỉ trỏ con đường này, cố gắng giữ khoảng cách, cùng một phố thì nhận định nhóm Tiêu Diễn là yêu nhân, khư khư ôm đao thương kiếm côn ở nhà như lâm đại địch.

Mà nhân vật chính đã biến thành ba đầu sáu tay trong lời đồn, đám Tiêu Diễn mãi tới khi Lệ Quân dẫn người tới chắn cửa, vẫn còn đang ù ù cạc cạc.

Tiêu Diễn Thao Thiết là khách nhân đại công chúa mời tới, trong mắt người ngoài đương nhiên là theo đảng công chúa, Lệ Quân cũng không ngoại lệ. Gã vừa bị Hạ công chúa cho một vố đau, hiện tự cho là nắm được thóp, vừa lúc đại công chúa khó chơi lại không ở đây, lập tức tinh thần phấn chấn dự định như Hạ công chúa bắt Lệ Khúc lúc trước, kéo đám người Tiêu Diễn đi nghiêm ngặt khảo vấn.

Mặc kệ nhân cơ hội này có giội được nước bẩn lên đại công chúa hay không, ra uy mới là trước nhất.

Nhưng Hạ công chúa hiển nhiên nắm rõ tính nết đệ đệ, chưa vểnh mông đã biết gã định thả cái rắm gì, mặc dù naàng không ở trong thành nhưng vẫn để lại một phụ tá đắc lực, giúp nàng chú ý mật thiết mọi mặt có thể xảy ra chuyện, trong đó bao gồm cả Tiêu Diễn cùng Thao Thiết từng xích mích với U.

Thế là hai người Tiêu Diễn vừa ăn xong điểm tâm, đi bộ ra tới cửa liền thấy hai đội nhân mã đang giằng co.

Lệ Quân vẹo mũi nổi trận lôi đình, chỉ vào tâm phúc Hạ công chúa mắng thẳng, “Lớn mật” “Gan chó đúng là lớn” “Cút đi” “Cút không” đủ thứ lời thoại cũ mèm. Vị tâm phúc xuất thân Vũ y quân này từ đầu đã không nói một lời, mắt buông tùy ý Lệ Quân kêu gào, khi người dưới tay đối phương ngày càng làm càn bao vây, thậm chí cả động thủ khiêu khích, bỗng nhiên ra đại chiêu.

Tiếp tục đọc