🎔Giới thiệu

Hi, cám ơn bạn đã ghé thăm blog nhỏ của mình!

Sau đây là đôi lời về những đứa con của mình trong blog nho nhỏ này.

Đầu tiên, mình chuyển ngữ là vì sở thích và để nhớ mặt chữ, không dùng cho bất kỳ mục đích thương mại nào. Trong các bộ truyện mình làm còn nhiều chỗ sai sót dở hơi, mong mọi người bỏ qua vì mình rất lười đọc lại các phần truyện đã làm.

Thứ hai, blog này được mở với mục đích ban đầu là để gửi gắm những gì mình đã dịch về thầy Lý Ngọc Cương. Ngưỡng mộ cụ ngoại sâu sắc, muốn hiểu cụ và âm nhạc của cụ, mình đã lóc cóc đi học tiếng Trung, một thứ tiếng mới mẻ và hoàn toàn ngoài định hướng tương lai của mình. Sau một vài sự cố, mình bị mất gần hết những bản dịch đã lưu trong máy. Do vậy mình dùng wordpress này như một nơi lưu trữ những bản dịch hoàn chỉnh của mình.

Về phần các bộ truyện trong nhà, trước đó mình vẫn đăng trên wattpad, nhưng sau vài lần phát điên với cái app này mình đã quyết định dời hết đống truyện qua một mục trong đây cho tiện và mở công khai blog. Lịch post truyện thường không cố định. Các bộ truyện sau khi hoàn thành sẽ được post toàn bộ (trừ những chương set pass của những bộ truyện dài) lên wattpad để tiện cho mục đích đọc offline.

Mình không biết sẽ có ai sẽ đọc những dòng này của mình, và lúc bạn đọc những dòng này mình còn tiếp tục làm blog này nữa không. Chỉ mong bạn:

Đừng mang bản dịch của mình đi bất cứ đâu mà chưa xin phép, riêng đối với các bộ truyện mình đã chuyển ngữ chỉ đăng duy nhất trên wattpad Toffeeincoffee cùng blog này, hoàn toàn phi lợi nhuận;

Mình cần một sự tôn trọng tối thiểu cho những đứa con của mình, kể cả với những phần pass mình đặt trong truyện. Nếu có thắc mắc hãy để lại bình luận dưới bài post, mình sẽ cố gắng trả lời nhanh nhất có thể. Và quan trọng nhất là đừng share pass nhé ❤

Cảm ơn mọi người đã đọc những dòng này của mình, yêu thương nhiều ^^~

Song ngữ | Tiếng Trung – Mỹ nhân trong ca khúc của Lý Ngọc Cương

KulturedGek

Mỹ nhân trong ca khúc của Lý Ngọc mang vẻ đẹp cổ đại huyễn ảo và đầy bi thương, tinh xảo như món ngọc quý thời xưa, và chính vẻ sầu vương mông lung ấy càng làm tăng thêm vẻ đẹp của họ. Mộng đẹp dễ tan, phải chăng cái gì mong manh đều khiến người ta càng thêm lưu luyến?

Mỹ nhân tự cổ như danh tướng, Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu.

(Người đẹp từ xưa như tướng giỏi, chẳng để người ta thấy bạc đầu. Ý muốn nói mỹ nhân thường yểu mệnh) 

Xem bài viết gốc 1 656 từ nữa

Thao Thiết – Chương 119

Chương 119: Cõi lòng

So với sự kích động của Vu Để, Vu Tức vẫn bình thản như thế. Lão ngồi nghiêm chỉnh, thân thể mập mạp dường như tản mát một loại uy nghiêm, trong mắt đen kịt có nét tàn khốc: “Ồ? Ta quả thực lần đầu nghe nói, được quá nửa số vu trong mười vu chấp thuận mà vẫn không mời nổi hai đệ tử bối phận hậu sinh.”

Vu Để thật sự không ngờ tới chiêu này của Vu Tức, trong đầu rối bời, Vu Phán lúc nào cũng như thần long thấy đầu không thấy đuôi thích chạy loạn khắp nơi khi nào thì về Vu Hàm quốc, Vu Lễ không quan tâm thế sự khi nào thì lại rời núi, Vu Cô Vu La rốt cục đã khai ra bao nhiêu, các thế lực Linh Sơn gặp những biến động lớn thế nào, nghe vậy bỗng nhiên giật mình một cái: “Vu Tức đại nhân nói quá lời!”

“Vu Để đại nhân ngồi xuống nói chuyện.” Vu Tức giơ thủ thế, càng khiến người ta mờ mịt.

Vu Để vừa ngạc nhiên vừa nghi hoặc trộm dò xét lão.

Tiếp tục đọc

Thao Thiết – Chương 118

Chương 118: Đánh cờ

Trên núi Câu Ngô, bởi vì có một vị chủ nhân bá đạo mạnh mẽ lại ghét phiền phức, nhiều năm qua ngoại trừ yêu thú ngoại lai không rõ tình hình thì chỉ có sinh linh chưa khai trí bị hấp dẫn bởi thảm thực vật um tùm trên núi mà mạo hiểm đến gần, những yêu thú khác trên Bắc Sơn xưa nay không ai dám vượt một bước qua lôi trì. Mà bây giờ, nó rốt cục nghênh đón vị khách nhân quang minh chính đại đầu tiên —— hoặc phải nói một vị chủ nhân khác.

Khi Thao Thiết đi trước cẩn thận mở đường, vừa đi vừa giới thiệu cho người sau lưng, còn thỉnh thoảng trộm dò xét thần sắc người ta, ngay cả đám tiểu động vật chưa có linh trí mơ màng trên núi cũng phải sửng sốt.

Ngay từ khi cảm giác được hơi thở đáng sợ quen thuộc, tất cả động vật quen đường quen lối vỗ cánh vắt chân lên cổ hoặc nhấc thân muốn chạy, dù sao vị đại gia này mà rời ổ thì chỉ có một lý do — đói. À, miễn cưỡng cũng có thể tính là do quá chán, nhưng Thao Thiết chán quá cũng đi ăn giết thời gian, rốt cục vẫn chẳng phải là tin tốt lành gì cho nhóm động vật …

Nhưng sau khi cảm giác được một hơi thở khác vừa cường đại vừa xa lạ, đám thú đang vỗ cánh hay vắt chân lên cổ định chạy lại không hẹn mà cùng dừng lại, do dự thò đầu ra nhìn —— theo kinh nghiệm hóng hớt dĩ vãng của bọn chúng, chỉ cần trên núi này xuất hiện hơi thở của những yêu thú khác, không quản mạnh hay yếu, Thao Thiết nhất định sẽ vui vẻ lao tới đánh một trận, cắn đứt cổ những con yêu thú dám can đảm chạy đến đỉnh núi của hắn.

Nếu may mắn, bọn nó còn có thể thó được chút râu ria.

Tiếp tục đọc

Thao Thiết – Chương 117

Chương 117: Lùm xùm

Lời vừa ra khỏi miệng, ngay cả Thao Thiết cũng phải kinh ngạc với hưng phấn bên trong giọng mình.

Trước đây dù hắn lười chuyển chỗ, nhưng dù sao sống nhiều năm như vậy không thể nào chỉ quanh quẩn trên một quả núi. Trong những tháng năm dài đằng đẵng đã qua, có khi hiếu kỳ chạy ra ngoài lắc lư, một tới hai đi cũng coi như đi gần hết trời nam biển bắc. Nhưng rõ ràng có những lần rời đi còn lâu hơn lần này nhiều, khi trở về cũng chưa từng kích động như vậy.

Hôm nay, hắn đầu tiên là gào lên với giọng điệu háo hức ngay cả bản thân cũng không tự phát giác, sau đó hơi căng thẳng nhìn chằm chằm sườn mặt ôn nhuận của Tiêu Diễn, nhịp tim hơi gấp. Vội vàng xác nhận phản ứng của ái nhân xong vẫn phải làm bộ lơ đãng nhắc tới:  “… Tòa núi phía trước chính là núi Câu Ngô, thế nào?”

Tiêu Diễn không chú ý tới hắn thấp thỏm, y dời ánh nhìn ra khỏi khoảng núi tuyết dưới ráng trời chiều nhiễm lửa, ngóng theo phương hướng Thao Thiết chỉ, toàn bộ tầm mắt lập tức bị nơi đó thu hút.

Tiếp tục đọc

Gian nan một quãng đường thanh xuân

Tác giả: 清蜜说

Dịch: Shuyi

18 tuổi bất đắc dĩ từ bỏ con đường học tập, mang theo khát vọng tha hương; từ lang thang và tuyệt vọng đến tình cờ hát trong quán karaoke; từ chịu đủ đàm tiếu đến một đêm thành danh sau Tinh quang đại đạo; hơn 10 năm gian khổ gió mưa, để lại sau lưng là thanh xuân tàn khốc.

Đứng trong lĩnh vực nghệ thuật truyền thống, anh hy vọng chính mình trở nên sâu không lường được, nhưng sau khi trải qua bao gian nan lại đột nhiên phát giác đôi khi bản thân cũng chỉ đang cố làm vẻ cao siêu, mãi tới khi làm vở kịch “Chiêu Quân xuất tái” anh mới biết được, có rất nhiều chuyện, chỉ khi mình đã vững bước chân mới là điều đáng tin cậy nhất.

Tiếp tục đọc

Lý Ngọc Cương: “Nương theo thời thế biến hóa, tôi chỉ đang bắt tay cùng sự thay đổi đó mà thôi”

Phỏng vấn – Kịch bản gốc – Biên tập: Đổng Lộ Thiến

Dịch: Shuyi

Nguồn: 音乐财经

Một nghệ sĩ trẻ dạt dào tình cảm lãng mạn, làm sao giữ mình giữa cái náo nhiệt của danh lợi phồn hoa, thể hiện theo một phong cách rất tự do âm nhạc, nghệ thuật sân khấu kịch và thẩm mỹ phương Đông trong lòng mình?

Tiếp tục đọc

Thao Thiết – Chương 116

Chương 116: Loạn cục

Cá hà la này thật thần kỳ, không nói tới bộ dạng một đầu mười thân, mười cái thân cá còn có hương vị, dù rất nhạt nhưng cũng đủ ngũ vị, thậm chí còn có chút biến hóa tinh tế so với ngũ vị bình thường. Dù Tiêu Diễn không tìm thêm gia vị, chỉ nấu với nước không thôi chắc chắn vẫn rất ư không tệ.

Mà Tiêu Diễn dựa theo lời Thao Thiết, sau khi liễm hơi thở tu luyện ngay tại chỗ càng cảm nhận được cái bất phàm của nó.

Từng dòng từng dòng nhiệt lưu khuếch tán quanh thân, nhưng lại ôn hòa cọ rửa từng chỗ một, không hề khiến cho người ta cảm thấy chút nào không thoải mái. Khác với cái nóng bốc lên lúc vừa ăn, nhiệt độ này vô cùng cẩn thận lan tràn vào mỗi ngóc ngách trong thân thể. Tiêu Diễn cảm thấy tứ chi và da thịt đều trướng trướng, hơi ngứa, cả người lại tựa như đang ngâm trong nước nóng, thoải mái không tả nổi.

Kinh lạc toàn thân ngày một thông suốt, khí huyết vận hành nhanh dần, xong mỗi vòng, yêu lực nhanh chóng dày lên một tầng.

Đáng để ý hơn là, trải qua lần “bộc phát” ở núi Du Thứ, ngọc Chung Sơn tựa hồ càng thêm dung hợp với thân thể, mỗi lần khí huyết vận hành tới đan điền đều có thể mơ hồ cảm giác thấy vầng sáng ngũ sắc lóe lên trong thân thể, vô số điểm sáng tản vào huyết mạch.

Trong lúc bất tri bất giác, đại hồ ly hóa về hình người. Tiêu Diễn lại như không hề hay biết, vẫn nhắm mắt ngồi xếp bằng như cũ, công pháp trong thân thể vận hành càng nhanh, hoàn toàn tiến vào trạng thái quên mất hoàn cảnh xung quanh. Y bình thường dịu dàng hay cười, lúc này dường như có vẻ uy nghi nhàn nhạt, khuôn mặt trắng nõn mơ hồ ánh lên hào quang.

Tiếp tục đọc

Thao Thiết – Chương 115

Chương 115: Cơm chó

Đàn cá hà la trong sông Tiếu Thuỷ mất lão đại, dường như bị kinh hoàng, gâu gâu loạn cả lên. Tiêu Diễn nhìn sang, không biết chúng có thể kết đội xông lên báo thù không, đang phân vân có nên kéo con cá lớn rời đi xa một chút thì thấy bốn con yêu thú mình vừa thuận tay dẫn tới bốn cái yêu thú hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang vọt tới vách đá.

Bốn tay chó săn hiểu sai ý, tưởng ánh mắt kia của Tiêu Diễn là do thấy phiền, thế là cá tập tập bốn cánh chống nạnh, bốn cánh bay, còn lại hai cánh vung vẩy: “Kêu la cái gì? Bình thường rảnh rỗi gâu gâu hai tiếng hù dọa bọn tao thì cũng thôi đi, lão đại của các ngươi cũng tèo rồi, còn gâu gâu cẩn thận vớt hết đám các ngươi lên ăn giờ!”

Mạnh hòe, Chư Kiền, trường xà không giỏi mắng, thế là ra sức dùng hành động thực tế ủng hộ lão đại mới nhận, ném đá xuống dưới đáy sông.

Tiêu Diễn: “…”

Tuy Chư Kiền và trường xà đã phổ cập khoa học trên đường đi cho y, cá hà la này là bá chủ sông Tiếu Thủy, chuyên môn bắt nạt những sinh vật gần đây, nhưng tình huống bây giờ nhìn thế nào cũng giống như bên mình mới là kẻ hoành hành bá đạo ha… Được rồi, thực tế lần này cũng đích thật là do y chủ động gây sự, nhưng ta xong chuyện ta phủi áo bỏ đi, giấu tên giấu tuổi không được à… Khoe khoang như vậy khác gì nhân vật phản diện sớm muộn gì cũng ngoẻo vì nói quá nhiều chứ!

Tiếp tục đọc